Kể lại câu chuyện Búp bê của ai bằng lời của búp bê lớp 4 hay nhất (6 Mẫu)

0
47
Rate this post

Kể lại câu chuyện Búp bê của ai bằng lời của búp bê lớp 4 hay nhất với 6 bài mẫu được biên soạn sẽ giúp các em rèn luyện kỹ năng kể chuyện theo nhân vật, kể chuyện theo tranh. Mời các em cùng tham khảo chi tiết.

Đề bài: Kể lại câu chuyện Búp bê của ai bằng lời của búp bê

Kể lại câu chuyện Búp bê của ai bằng lời của búp bê
Kể lại câu chuyện Búp bê của ai bằng lời của búp bê

Kể chuyện Búp bê của ai

Trời trở rét, búp bê chỉ có độc nhất một chiếc quần lót. Bộ váy của búp bê đã bị Nga nghịch lột ra, vứt đi đâu không rõ. Một đêm, lạnh quá, búp bê khóc thút thít. Chị Lật Đật tròn xoay đang ngủ, tỉnh dậy hỏi:

– Sao em khóc?

– Em không có áo quần. Em rét lắm. Còn chị, may mà mũ áo gắn liền với người nên chị Nga không tháo ra được.

– Cô ấy tệ thật – Chị Lật Đật chép miệng – Cô ta bắt bọn mình làm trò vui, nhưng chẳng bao giờ chú ý tới chúng mình.

Búp bê nức nở:

– Em không muốn sống với chị ấy nữa. Em đi đây.

Nói đoạn, búp bê tụt xuống khỏi tủ, tìm cách leo lên tường, chui qua lỗ thông hơi trên cửa ra vào, nhảy ra phố. Chị Lật Đật gọi lại thế nào cũng không được. Chị gọi Nga. Nhưng Nga vẫn ngủ vùi trong chăn. Chị Lật Đặt tiếc rằng mình tròn xoay, không có chân. Nếu có, chị cũng sẽ bỏ đi nốt.

Sáng hôm sau, bảy giờ hơn, Nga mới thức dậy. Nhìn về phía tủ thấy trống trơn. Nga kêu rầm lên: “Ai lấy búp bê của con rồi?” Mẹ bảo Nga hãy chịu khó tìm búp bê ở góc tủ, trong gầm giường. Nga miễn cưỡng làm theo. Nhưng còn tìm đâu ra búp bê nữa!

Đêm hôm trước, thoát được ra ngoài búp bê sung sướng quá, chạy một mạch sang phố bên. Nhưng đêm tối, trời lạnh, không thể đi tiếp được, búp bê phải tìm đến một gốc cây to, chui vào đông lá khô ai đã quét vun lại để trốn rét. Sáng hôm sau, có một cô bé đi ngang qua nom thấy búp bê trong đống lá, reo lên:

– Ôi con búp bê xinh quá, ai vứt đi thế này, hoài của.

Hỏi mấy nhà xung quanh không có ai nhận, cô bé ôm búp bê về, lau rửa cẩn thận. Cô bảo:

– Búp bê sao không có áo? Tội nghiệp, chị sẽ may váy áo cho em.

Thế rồi, ngay tối đó, cô bé hí hoáy cắt may cho búp bê một bộ váy áo rất đẹp. Rồi có ôm cả búp bé đi ngủ. Trong vòng tay âu yếm của cô, dưới chăn len ấm áp, búp bê vô cùng sung sướng. Nó thỏ thẻ bên tai cô bé đang mơ màng trong giấc ngủ:

– Chị ơi. Em muốn ở với chị suốt đời.

Hồ Phương

Ý nghĩa câu chuyện Búp bê của ai:

Phải luôn biết giữ gìn, trân trọng những đồ chơi xung quanh mình vì chúng là những vật gắn bó và ở bên cạnh mình

Kể lại câu chuyện Búp bê của ai bằng lời của búp bê – Mẫu 1

Tôi là một cô búp bê nhỏ. Tôi có cô chủ tên là Nga – một cô bé học sinh chăm chỉ. Tuy nhiên, Nga rất ham chơi và chóng chán. Chỉ sau một thời gian ngắn, Nga đã để mặc tôi nằm trơ trên nóc tủ đầy bụi. Mùa đông đến, trời rét căm căm, tôi thì lại chỉ có chiếc váy mỏng manh mặc từ mùa hè. Cơ thể thì lấm lem bụi bẩn. Quá rét và đau khổ, tôi quyết định bỏ nhà ra đi.

Trên đường đi, tôi sợ hãi lắm. Xung quanh tối đen như mực, gió rít từng cơn vù vù, mấy con chuột thì vừa to vừa xấu xí. Tất cả khiến tôi chùn bước. Ý nghĩ trở về nhà Nga thoáng hiện lên nhưng bị tôi gạt ra ngay. Không bao giờ tôi trở về ngôi nhà đó. Cuối cùng, tôi chọn một đống lá khô để chui vào, ngủ qua đêm.

Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi giọng nói của một bé gái. Cô ấy đã bế tôi lên, mang tôi về nhà. Rồi tắm rửa, thay áo ấm và chải tóc cho tôi. Tối hôm ấy, lần đầu tiên tôi được mặc ấm áp, ngủ ở ổ chăn sạch sẽ. Tôi xúc động lắm, thầm mong sẽ được sống với cô chủ nhỏ mới trọn đời.

Kể lại câu chuyện Búp bê của ai bằng lời của búp bê – Mẫu 2

Tôi được sinh ra từ một xướng chế tạo búp bê của công ty sản xuất đồ chơi trẻ em. Mái tóc tôi vàng óng được tết thành hai bím, đôi mắt thì tròn xoe, còn miệng luôn nở nụ cười. Tôi mặc một bộ váy màu hồng và được trưng bày trong tủ kính của một cửa hiệu bán đồ chơi. Ai đi ngang qua cũng đều ngắm nhìn tôi. Tôi cảm thấy sung sướng và hãnh diện.

Một hôm, có hai mẹ con đến cửa hiệu. Cô bé dừng lại chỗ tôi đứng và bế tôi vào lòng. Rồi tôi trở thành người bạn thân của cô, tên là Nga. Mấy ngày đầu, Nga không rời tôi. Cứ về đến nhà là Nga quấn quít bên tôi. Tối đến, chúng tôi ngủ chung giường. Tôi cảm thấy hạnh phúc. Nhưng chỉ hơn một tuần, Nga bắt đầu chán. Nghịch ngợm hơn, Nga còn lột hết quần áo tôi vứt bừa bãi khắp nơi. Một lần tìm không thấy quần áo cho tôi, Nga vứt tôi lên nóc tú cùng với các đồ chơi khác cho bụi bám.

Đêm đến, trời trở rét, tôi lạnh quá run cầm cập và thút thít khóc làm chị Lật đật tròn xoay đang nằm ngủ bên cạnh tỉnh dậy, rồi Lỏi:

– Sao em khóc?

– Em không có quần áo, em rét lắm. Còn chị may mà mũ áo gắn liền với người nên chị Nga không tháo ra được.
– Cô ấy thật tệ. Cô ta bắt bọn mình làm trò vui nhưng chẳng bao giờ chú ý đến mình.

Tôi ấm ức và nức nở:

– Em không muốn sống với chị ấy nữa, em đi đây!

Tôi liền tụt xuống khỏi tủ rồi leo lên tường, chui qua lỗ thông hơi trên cửa ra vào và nhảy ra phố cho dù chị Lật đật gọi thế nào tôi cũng không quay lại. Tôi còn nghe tiếng chị Lật đật gọi Nga dậy.

Thoát được ra ngoài phố, tôi sung sướng quá, chạy một mạch sang phố bên. Nhưng đêm tối, trời lạnh, tôi không mặc quần áo nên không thể đi tiếp. Tôi thấy một đống lá khô ai đã quét vun lại bên một gốc cây to, tôi lẩn vào tránh rét và đánh một giấc -ngon lành. Sáng hôm sau, tôi vừa chui ra khỏi đống lá để sưởi nắng thì trông thấy một cô bé đứng trước mặt tôi reo lên:

– Con búp bê xinh đẹp quá! Ai vứt ở đây thế này, hoài của.

Cô bé ôm tôi vào lòng và đi hỏi mấy người xung quanh nhưng không ai nhận là của mình. Cô liền bảo tôi:

– Cô búp bê tội nghiệp ơi, hãy về làm bạn tôi!

Cô bé bồng tôi về nhà, cô lau chùi sạch sẽ rồi hì hục cắt may cho tôi một bộ váy màu đỏ thật đẹp. Tối đến cô ôm tôi đi ngủ. Tôi vô cùng ấm áp trong vòng tay âu yếm của cô. Tôi sung sướng và thỏ thẻ bên tai cô:

– Chị ơi. Em muốn ở với chị suốt đời.

Kể lại câu chuyện Búp bê của ai bằng lời của búp bê – Mẫu 3

Chị Nga là cô bé ham chơi và chóng chán. Hè vừa rồi, chị Nga đòi mẹ mua bằng được tôi một búp bê khá đẹp, má hồng, mắt xanh, tóc vàng óng. Nhưng chỉ chơi được ít lâu, chị Nga đã bỏ mặc tôi trên nóc tủ cùng với mấy thứ đồ chơi khác cho bụi bám.

Trời trở rét, tôi chỉ còn mỗi chiếc áo lót mỏng vì bộ váy áo của tôi chị Nga đã đem giặt rồi bỏ ở đâu không rõ. Một đêm, trời lạnh quá, tôi run cầm cập và khóc thút thít. Chị Lật Đật tròn xoay đang ngủ, tỉnh dậy dụi mắt hỏi:

– Làm sao em khóc?

– Em không có quần áo nên rét lắm! Còn chị, may mà mũ áo dính liền với người nên chị Nga không cởi ra được.

Chị Lật Đật chép miệng:

– Cô ấy tệ thật! Chơi chán rồi là chẳng bao giờ còn quan tâm chú ý tới bọn mình.

Tôi nức nở:

– Em không muốn sống với chị ấy nữa đâu! Em đi đây!

Nói xong, tôi tìm cách leo lên tường, chui qua lỗ thông hơi rồi nhảy ra phố. Chị Lật Đật gọi tôi lại thế nào cũng không được bèn đánh thức chị Nga. Nhưng chị Nga vẫn ngủ vùi trong chăn. Chị Lật Đật tiếc rằng mình tròn xoay, không có chân. Nếu có, chắc chị cũng sẽ bỏ đi nốt.

Sáng hôm sau, hơn bảy giờ chị Nga mới thức dậy. Nhìn lên nóc tủ không thấy tôi chị ấy kêu ầm lên: “Ai lấy mất búp bê của con rồi?”. Mẹ chị bảo hãy chịu khó tìm ở góc tủ hay trong gầm giường. Chị Nga miễn cưỡng làm theo, nhưng tìm đâu cho ra tôi nữa?!

Đêm hôm trước, thoát được ra ngoài, tôi sung sướng chạy một mạch sang bên kia phố. Nhưng đêm tối, trời lạnh, không thể đi tiếp được, tôi đành phải tìm đến một gốc cây to, chui vào đống lá khô cho đỡ rét. Sáng hôm sau, một cô bé đi ngang qua, nom thấy tôi nằm trong đống lá liền reo lên:

– Ôi! Con búp bê xinh quá mà ai vứt đi thế này ? Hoài của!

Cô bé mang tôi về nhà, lau rửa cẩn thận. Cô bảo:

– Búp bê sao không có áo ? Tội nghiệp! Chị sẽ may váy áo đẹp cho em nhé!

Thế rồi cô bé hí húi cắt may cho tôi một bộ váy áo rất đẹp. Đến đêm, cô ôm tôi nằm ngủ. Trong vòng tay âu yếm của cô, dưới lần chăn len ấm áp, tôi vô cùng sung sướng. Tôi thỏ thẻ bên tai cô bé đang mơ màng trong giấc ngủ:

– Chị ơi, em muốn được ở bên chị suốt đời!

Kể lại câu chuyện Búp bê của ai bằng lời của búp bê – Mẫu 4

Vào ngày sinh nhật của em gái mình là Hương, chị gái của Hương đã đến của hàng và chọn tôi để làm quà sinh nhật. Khi được tôi được tặng cho Hương, cô ấy rất vui và tôi cũng rất mừng. Nhưng chẳng bao lâu, tôi đã bị cô chủ chê chán. Cô ấy vứt tôi lên nắp tủ, thậm chí còn lột chiếc váy xinh đẹp của tôi. Trên đây, tôi phát hiện có rất nhiều đồ chơi khác nữa. Hỏi ra thì mới biết, cô chủ Hương là người ham chơi và mau chán nên những đồ chơi trên này cũng bị cô ấy vứt bỏ như vậy

Vào một đêm kia, trời trở rét, những cơn gió mang hơi lạnh thổi qua khe cửa sổ mfa vào trong phòng của Hương. Vì quần áo đã bị Hương lột ra nên tôi cảm thấy lạnh. Buồn tủi nên tôi khóc. Bác gấu bông hỏi tôi:

– Tại sao cháu khóc?

– Cháu lạnh. Cháu không có quần áo để mặc. Bác thì có tấm lông ấm áp và mềm mại.

Bác gấu nhìn tôi và nói:

– Thôi đừng buồn cháu ạ. Chúng ta không may gặp cô chủ ham chơi và vô tâm nên không để ý đến chúng ta.

Tôi lau nước mắt và nói:

– Cháu không muốn sống với cô ấy nữa, cháu muốn rời khỏi đây để tìm người chủ mới.

Tôi tìm cách leo xuống cái tủ. Sau khi leo xuống, tôi thấy cô chủ Hương đang cuộn mình ngủ trong chiếc chăn ấm áp. Tôi rón rén bước đi, cố gắng không gây ra tiếng động. Tôi quay lại nhìn những đồ chơi trên nóc tủ và đưa tay chào họ.

Sau khi thoát ra khỏi căn nhà, tôi chạy thật nhanh ra con phố. Vì trời trở gió lạnh và tối mà tôi lại không có quần áo để mặc cho ấm nên tôi cảm thấy tay chân của mình tê buốt, không thể nào đi được nữa. Tôi đi tới một gốc cây to và vùi mình trong đám lá khô mà ai đó đã quét gom lại trước đó. vì quá mệt nên tôi đã ngủ lúc nào không biết.

Sáng hôm sau, khi mặt trời ló rạng và khỏe những tia nắng của mình, trời cũng bớt lạnh, tất cả mọi người lại tiếp tục cuộc sống hằng ngày của mình. Tôi cũng đã thức giấc nhưng cơ thể rã rời, không đủ sức để hoạt động. Bất chợt, một cô bé xinh đẹp đứng trước tôi. Cô ấy gạt bỏ những chiếc lá khô ra khỏi người tôi và bế tôi lên. Cô ấy nhìn quanh và hỏi mọi người ai là chủ nhân của tôi, nhưng không một ai nhận. Thế là cô ấy đưa tôi về nhà.

Về tới nhà, thấy tôi lấm lem vết bẩn, cô ấy đưa tôi vào phòng tắm và bắt đầu tắm gội cho tôi. Không lâu sau, những vết bẩn đã biến mất và tôi lại trở nên sạch sẽ, thơm tho như ngày nào. Cô ấy thật tốt với tôi. Cô ấy còn thức cả đêm để may cho tôi một bộ quần áo xinh đẹp. Đêm đến cô ấy ôm tôi đi ngủ. Trong vòng tay ấm áp của cô chủ mới, tôi vô cùng hạnh phúc. Tôi thỏ thẻ với cô chủ nhỏ rằng muốn ở với cô ấy suốt đời.

Kể lại câu chuyện Búp bê của ai bằng lời của búp bê – Mẫu 5

Tôi là búp bê nhỏ. Hiện giờ tôi đang sống rất hạnh phúc bên cô chủ mới Ngọc Lan của mình. Để có được hạnh phúc này, tôi đã phải trải qua một đoạn đường khá trắc trở.

Trước đây tôi sống ở khu phố bên kia với cô chủ Minh Anh. Khi mới mua tôi từ cửa hàng đồ chơi về, cô yêu chiều tôi hết mức. Cô mua cho tôi váy áo mới, thắt nơ, buộc tóc cho tôi hàng ngày. Có đi đâu cô cũng mang tôi theo. Cuộc sống của tôi dường như trên thiên đường. Thế nhưng những ngày sau đó, tôi rơi xuống vực thẳm của sự bất hạnh. Tôi bị cô chủ bỏ quên trong tủ cùng nhiều đồ chơi khác. Cô chủ đã có một anh chàng gấu bông mới. Tôi lại càng tủi thân hơn khi bộ cánh xinh đẹp của tôi trước đây không còn nữa, cô chủ đã bỏ quên ở đâu trong lúc lôi ra nghịch và cũng chẳng buồn mua cho tôi bộ khác. Cô đã quên hẳn tôi. Tôi rất buồn nhưng vẫn nuôi hi vọng một ngày nào đó cô chủ lại yêu thương tôi. Nhưng chờ mãi, chờ mãi….Cuối cùng vào một ngày đông giá rét, không chịu nổi cách đối xử tệ bạc của cô chủ, tôi quyết tâm bỏ đi. Hì học mãi tôi mới bò xuồng khỏi tủ, chui qua cửa sổ ra ngoài. Ra được khỏi nhà, tôi sung sướng chạy một mạch ra phố. Rồi trời càng lúc cành lạnh và tối. Không biết đi đâu, tôi tìm đến một gốc cây ven đường, nằm vùi trong đống lá khô, ngủ.

Sáng hôm sau, khi ánh mặt trời chiếu qua lớp lá cây cũng là lúc tôi bừng tỉnh. Đang hì hụi chui ra khỏi lớp lá thì tôi bắt gặp ánh mắt sáng trong trẻo của một cô bé mà bấy giờ chính là cô chủ Ngọc Lan của tôi. Thấy tôi tội nghiệp, cô Lan mang tôi về nhà tắm rửa sạch sẽ. cô còn chu đáo may tặng tôi một chiếc váy rất xinh xắn và đáng yêu. Cô còn làm cho tôi một chiếc giường nhỏ ngay cạnh giường cô để chị em lúc nào cũng có nhau.

Từ đó đến nay, tôi sống rất hạnh phúc. Lúc nào tôi cũng thầm cảm ơn cô Ngọc Lan – cô chủ đáng yêu, vị ân nhân của tôi.

Kể lại câu chuyện Búp bê của ai bằng lời của búp bê – Mẫu 6

Tôi tên là Búp bê nhỏ, vốn trước đây, tôi ở một cửa hàng bách hóa tổng hợp ngoài phố. Tôi rất xinh xắn và dễ thương. Không biết bao nhiêu cô bé theo mẹ ra cửa hàng, trông thấy tôi đều tấm tắc khen đẹp, khen xinh và đòi mẹ mua cho bằng được. Thế rồi, tôi được cô bé Nga nằng nặc đòi mẹ mua về cho cô. Tôi trở thành người bạn của cô bé Nga từ mùa hè năm ấy. Mấy ngày đầu cô chủ Nga cưng tôi lắm. Cứ tưởng mình sẽ được sống hạnh phúc trong vòng tay âu yếm của cô chủ. Nào ngờ, chơi được mấy ngày, cô lột luôn bộ váy áo xinh xắn của tôi rồi quăng tôi lên nóc tủ cùng với chị Lật đật và một số người bạn khác. Vào một đêm, trời trở rét, tôi chỉ có một cái quần lót, lạnh và tủi thân quá, tôi khóc oà lên. Chị Lật đật tỉnh dậy hỏi:

– Sao thế em? – Chị ơi, em lạnh quá! – Tôi trả lời chị.

Chị Lật đật chép miệng:

– Cô ấy tệ thật! Bắt tụi mình làm trò vui nhưng chẳng bao giờ chú ý tới chúng mình cả.

Nghe chị nói vậy, tôi càng buồn hơn. – Chị ơi, em không muốn sống ở đây nữa. Chị ở lại, em đi đây.

Nói xong, tôi nhẹ nhàng tụt xuống tủ rồi tìm cách đi ra ngoài phố. Chị Lật đật vội gọi cô chủ Nga dậy nhưng cô vẫn ngủ vùi trong chăn ấm coi như không có chuyện gì xảy ra. Sáng ra, cô chủ tôi mới thức dậy thấy trên tủ trống trơn mới kêu ầm lên: Ai lấy Búp bê của con rồi?”. Cô ta đâu biết, mọi người đã bỏ cô mà đi vì thái độ và tình cảm hờ hững của cô.

Đêm ấy, tôi thoát được ra ngoài. Tôi sung sướng chạy một mạch đến phố khác. Nhưng đêm tối đen, trời lại lạnh giá, tối bèn chạy đến bên một gốc cây cổ thụ chui vào một đống lá khô ai đã vun sẵn đánh một giấc ngon lành. Sáng hôm sau, một cô bé tình cờ ngang qua thấy tôi nằm trong đống lá vội reo lên:

A, Búp bê xinh quá! Ai lại vứt đi như thế nhỉ?

Đứng tần ngần một lúc, cô bé ôm tôi vào lòng nựng nịu, rồi đưa tôi về nhà tắm rửa sạch sẽ. Cô may cho tôi một chiếc váy liền áo, mặc vào cho tôi. Cô vừa ôm tôi vào lòng vừa vuốt ve vỗ về tôi thật dịu dàng tình cảm. Tối tối, tôi được gối đầu lên tay cô chủ mới, thỉnh thoảng được cô kể chuyện hay hát cho tôi nghe. Tôi thật sự sung sướng và hạnh phúc. Tôi thầm nói với cô chủ mới.

– Chị ơi! Em sẽ mãi mãi ở bên chị.

***********************

Trên đây là 6 bài mẫu Kể lại câu chuyện Búp bê của ai bằng lời của búp bê hay nhất. Nó không chỉ giúp các em học sinh tư duy sáng tạo mà còn giúp các em học được bài học về sự trân trọng những gì mình có.

Qua bài hướng dẫn soạn và làm bài kể chuyện Búp bê của ai lớp 4, thầy cô hy vọng rằng các em học sinh có thể nắm bắt được kiến thức bài học và gia tăng khả năng tư duy sáng tạo của mình. Chúc các em học tập thật tốt!

 

 Giáo dục

Bạn đang xem: Kể lại câu chuyện Búp bê của ai bằng lời của búp bê lớp 4 hay nhất (6 Mẫu)

Bản quyền bài viết thuộc thcs-thptlongphu. Mọi hành vi sao chép đều là gian lận!
Nguồn chia sẻ: https://thcs-thptlongphu.edu.vn
https://thcs-thptlongphu.edu.vn/ke-lai-cau-chuyen-bup-be-cua-ai-bang-loi-cua-bup-be-lop-4/

Đăng bởi: Thcs-thptlongphu.edu.vn

Chuyên mục: Tổng hợp