Vì sao có nhân loại? Tại sao nhân loại lại tồn tại?

0
873
Rate this post

Vì sao có nhân loại?

Tại sao có nhân loại, vũ trụ từ khi được sinh ra đến mạt hậu cuối cùng phải qua quá trình bốn giai đoạn thành-trụ-hoại-diệt rất lâu dài. Vũ trụ một khi đến mạt hậu của quá trình “diệt” cuối cùng, hết thảy mọi thứ trong thiên thể, gồm cả vũ trụ mà chúng ta đang sinh tồn sẽ trong một nháy mắt mà giải thể không còn! Hết thảy sinh mệnh đều tận diệt!

Vì sao có nhân loại?
Vì sao có nhân loại?

Người ta chết chỉ là thân thể bề mặt hư hoại lão hóa, chứ nguyên thần của người ta (‘cái tôi’ thật sự không có chết) sẽ chuyển sinh vào đời sau. Vũ trụ có thành – trụ – hoại – diệt, con người có sinh – lão – bệnh – tử, ấy là quy luật của vũ trụ; Thần cũng có quá trình như thế, chỉ là rất lâu dài; Thần càng to lớn thì càng lâu dài. Sinh tử của họ không có thống khổ, hơn nữa trong quá trình đều là thanh tỉnh, tựa như thay chiếc áo ngoài. Nên cũng nói sinh mệnh ở tình huống thông thường là sẽ không chết đi. Nhưng vũ trụ, thiên thể vào giai đoạn cuối cùng của thành – trụ – hoại – diệt mà giải thể rồi, sinh mệnh không tồn tại chuyển sinh nữa, hết thảy các sinh mệnh và vật thể đều vô tồn, hóa thành bụi, hết thảy về ‘không’. Hiện nay thế gian con người chính đang diễn ra quá trình cuối cùng “diệt” của thành – trụ – hoại – diệt. Hết thảy mọi thứ mạt hậu đều sẽ biến thành bất hảo, cho nên mới có ‘diệt’; vì thế xã hội bây giờ mới loạn thế này. Người ta không có thiện niệm, loạn tính, tâm lý biến thái, những thứ độc hại tràn lan, không tín Thần, và những loạn tượng khác nảy sinh khắp cả; đó là điều tất nhiên của thiên thể lúc mạt hậu, chính là đã tới thời đó rồi!

Sáng Thế Chủ trân quý sinh mệnh của chúng Thần cùng rất nhiều sinh mệnh thiện lương tốt đẹp và những tạo hóa tốt đẹp trong thiên thể, vì thế vào thời đầu của “hoại”, đã dẫn một số Thần tới tầng ngoài cùng của thiên thể (gọi chung là ngoài ‘Pháp giới’) vô Thần chi địa, tạo ra Trái Đất. Trái Đất không thể tồn tại một cách độc lập, ắt phải có một hệ thống tuần hoàn các sinh mệnh và sinh vật được hình thành tương ứng với kết cấu thiên thể thì Trái Đất mới tồn tại được. Cho nên Sáng Thế Chủ tạo một phần ngoại vi lớn bên ngoài Trái Đất, mà chúng Thần gọi đó là “Tam giới”. Chưa đến lúc cứu độ cuối cùng, Thần dù cao đến đâu, không có Sáng Thế Chủ đồng ý, không được tùy ý ra vào Tam giới. Trong phạm vi Tam giới có ba giới lớn; chúng sinh trên mặt đất gồm cả tầng nhân loại gọi là “Dục giới”; bên trên Dục giới là tầng thứ hai là “Sắc giới”; lên một tầng nữa là tầng thứ ba là “Vô sắc giới”. Giới cao hơn thì tốt đẹp hơn, nhưng đều không sao sánh nổi với các thiên quốc ở Pháp giới và bên trên Pháp giới. “Trời” mà nhân loại thường nói ấy kỳ thực là ‘trời’ của Sắc giới và Vô sắc giới nội trong Tam giới. Vì mỗi giới đều có 10 tầng trời, trong Tam giới tổng cộng có 33 tầng trời thêm vào bản thân 3 giới. Con người trong Dục giới, đây là tầng thấp nhất, hoàn cảnh cũng ác liệt nhất. Đời người khổ và ngắn ; đáng sợ nhất là thế gian con người không có chính lý, trong vũ trụ thì Lý của con người là phản lý (không tính Pháp Lý mà Thần giảng cho con người). Ví như: thắng giả vi vương, binh tranh thiên hạ, cường giả vi anh hùng, v.v. Trong mắt chư Thần [thì] đều không phải chính lý, đều là cướp giết mà được. Vũ trụ và Thần đều không như thế, nhưng ở nhân loại thì là điều đương nhiên, là hợp lý; ấy là Lý của nhân giới, là “phản lý” đối với Lý của vũ trụ; cho nên muốn trở về trời thì phải “tu” theo chính lý mới được. Có người có cuộc sống tốt hơn người khác một chút, liền cảm thấy rất tốt rồi; đó là người ta so sánh người với người ở giới này thôi, đều chẳng qua đang sinh tồn trong đống rác của vũ trụ. Tam giới kiến lập ở tầng ngoài cùng của thiên thể vũ trụ, ở đây tạo thành từ các vi lạp phân tử, nguyên tử, v.v. thấp nhất, to nhất, dơ bẩn nhất. Trong mắt chư Thần thì đây là chỗ bỏ rác. Thế nên chư Thần gọi tầng lạp tử phân tử này là bùn đất, là chỗ tầng thấp nhất; đây cũng là ý nghĩa gốc điều giảng trong tôn giáo rằng “Thượng Đế dùng bùn đất tạo ra con người”; kỳ thực là dùng vật chất của tầng do phân tử cấu thành mà tạo ra con người.

Chúng Thần tạo ra con người là theo Sáng Thế Chủ sai phái, bảo chư Thần khác nhau chiểu theo hình dạng bản thân mà tạo ra con người hình dáng khác nhau; cho nên có chủng người da trắng, có chủng người da vàng, có chủng người da đen, và các chủng tộc khác; đó chỉ là ngoại hình khác nhau; sinh mệnh bên trong là Sáng Thế Chủ cấp cho; thế nên đều có chung giá trị quan. Mục đích Sáng Thế Chủ bảo chư Thần tạo người là để dùng khi mạt hậu cứu độ chúng sinh thiên vũ gồm cả chúng Thần.

Vậy hỏi tại sao Sáng Thế Chủ bảo chúng Thần tạo người nơi hoàn cảnh thấp và ác liệt như thế? Vì nơi đây là tầng thấp nhất của vũ trụ, là nơi khổ nhất; khổ mới có thể tu luyện, khổ mới có thể tiêu tội nghiệp. Trong khổ người có thể bảo trì thiện lương, còn biết tri ân, làm một người tốt, đó chính là đề cao bản thân. Ngoài ra cứu độ là quá trình từ dưới lên trên, ắt phải bắt đầu từ tầng thấp nhất. Sinh mệnh ở đây sống là khổ thế, giữa người với người sẽ có xung đột lợi ích; hoàn cảnh tự nhiên là ác liệt thế, người ta vì sinh tồn sẽ phải hao tâm mệt sức, v.v; đều có thể cấp cho người ta cơ hội đề cao và tiêu nghiệp. Khổ có thể tiêu tội nghiệp, đó là nhất định; trong thống khổ và mâu thuẫn, người còn có thể bảo trì thiện lương thì sẽ tích công đức, từ đó sinh mệnh đạt được thăng hoa.

Đến lúc cận đại khi Sáng Thế Chủ cần dùng thân thể người để cứu độ chúng sinh vũ trụ, thì đa số sinh mệnh vốn có trong thân thể người bị “Thần” chuyển sinh thành người thay thế. Bởi vì thân thể người có thể trong khổ mà tiêu tội nghiệp, đồng thời trong hoàn cảnh không có chính lý, mà có thể kiên trì giữ được chính lý mà Thần bảo, cũng có thể bảo trì thiện lương thì sẽ đạt được đề cao của sinh mệnh. Mạt hậu tới rồi, cổng trời nơi Tam giới đã mở rồi, Sáng Thế Chủ đã đang lựa chọn loại người này để cứu độ.

Tại sao nhân loại lại tồn tại?
Tại sao nhân loại lại tồn tại?

Thiên thể vũ trụ trong quá trình thành-trụ-hoại thì hết thảy đều bất thuần tịnh rồi, đều không tốt như thời đầu của ‘thành’ nữa, nên mới đi tới “diệt”. Nên cũng nói hết thảy trong thiên thể đều xấu tệ rồi, chúng sinh đều không còn tốt như thời ban đầu nữa, chúng sinh cũng đều không thuần tịnh nữa, đều có tội nghiệp, vì vậy mới sẽ ‘diệt’. Trong tôn giáo gọi loại tội đó là “nguyên tội”. Vì để giải cứu thiên vũ, Sáng Thế Chủ bảo chúng Thần, chúng Chủ hạ thế xuống hoàn cảnh này làm người, chịu khổ, đề cao, tiêu tội, trùng tân tái tạo lại tự mình, từ đó quay về thiên đường. (Là vì khi Sáng Thế Chủ cứu người thì cũng đồng thời trùng tân tạo vũ trụ) thiên vũ mới là tuyệt đối thuần tịnh và tốt đẹp; trong hoàn cảnh gian khổ người có thể bảo trì thiện niệm; đối mặt với xung kích của quan niệm hiện đại, người có thể kiên trì quan niệm truyền thống; trong xung kích của vô thần luận, tiến hóa luận, vẫn còn có thể tín Thần; người như thế chính là đạt được mục đích được cứu trở về trời. Hết thảy loạn tượng đều là Thần an bài vào cuối cùng, mục đích là khảo nghiệm chúng sinh có thể được cứu độ chăng, đồng thời trong quá trình này cũng có thể tiêu tội nghiệp; hết thảy đều là để cứu người trở về thế giới thiên quốc.

Vậy nói cách khác, đời người ở thế gian này không phải vì để thành tựu gì đó nơi xã hội. Đời người phấn đấu giao tranh, giành giật không từ thủ đoạn, ấy chỉ có thể khiến người ta trở thành xấu. Hạ thế làm người là để tiêu tội nghiệp, lấy tu luyện tốt bản thân làm mục đích. Người đến thế gian là để được cứu, là để đợi Sáng Thế Chủ cứu về thiên quốc nên mới xuống làm người; khi chờ đợi đời này đời khác đều đang tích lũy công đức, đó cũng là mục đích của người luân hồi chuyển sinh; loạn thế là vì để thành tựu chúng sinh. Ngoài ra có những người khi gặp khó khăn cầu Thần trợ giúp, không đạt được thỏa mãn mà bắt đầu hận Thần, từ đó bước sang phía phản Thần, thậm chí nhập ma đạo rồi lại tạo tội nghiệp mới. Người như thế cần mau chóng quay lại, cầu Thần tha thứ, quay đầu là bờ. Thực ra hết thảy trong đời người, điều đáng nên được hay không đáng nên được, đều là đời trước, lần sinh trước đây làm điều tốt hay không tốt mà thành nhân quả đời sau, lần sinh sau; đời trước tích lũy phúc đức nhiều ít bao nhiêu quyết định đời này hoặc đời sau phúc phận bao nhiêu. Nhiều phúc đức, đời sau có thể dùng phúc đức đổi thành quan cao lộc nhiều, cũng có thể dùng đổi lấy các loại phúc phận như tiền tài, v.v. gồm cả gia đình hạnh phúc hay không, thậm chí con cái thế nào. Đây chính là nguyên nhân căn bản của việc có người giàu, có người nghèo, có người làm quan lớn, có người không nhà để về; chứ không phải một bộ lời ma quỷ cân bằng giàu nghèo như tà đảng cộng sản tuyên truyền. Vũ trụ là công bình, sinh mệnh làm được tốt thì sẽ có phúc báo, làm chuyện xấu thì sẽ phải hoàn trả, đời này không trả thì đời sau trả; đây là Pháp tắc tuyệt đối của vũ trụ! Thiên, Địa, Thần, Sáng Thế Chủ là từ bi đối với chúng sinh; Thiên, Địa, Nhân, Thần đều là do Sáng Thế Chủ tạo ra, tuyệt sẽ không đối tốt với sinh mệnh này và đối không tốt với sinh mệnh khác. Nhân quả báo ứng, ấy là nguyên nhân căn bản của đời người có phúc hay vô phúc.

Biểu hiện của được và mất, ở hiện thực mà nhìn thì như bình thường ở xã hội, ở căn bản thì là sinh mệnh bản thân tạo thành tiền nhân hậu quả. Nhưng có hay không, được hay mất, ở biểu hiện tại xã hội nhân loại là phù hợp với trạng thái của xã hội nhân loại; cho nên đời người ở thế gian này dù các vị sống giàu hay nghèo, nhất định phải làm điều tốt, đừng làm điều xấu, bảo trì thiện lương, kính Trời kính Thần, vui vẻ giúp người. Như thế mới sẽ tích lũy phúc đức, đời sau sẽ có phúc phận. Những người già ở Trung Quốc thời xưa thường nói, đời này sống khổ chút cũng không được oán Trời oán Đất, làm được việc tốt ngần nào thì tích được đức nhiều ngần ấy, đời sau mới sống tốt; nói cách khác đời trước không làm điều tốt, không tích phúc đức, thì các vị cầu Thần giúp đỡ cũng vô dụng. Vũ trụ là có Pháp tắc của vũ trụ, Thần cũng tuân theo. Thần làm điều không nên làm, thì Thần cũng sẽ chịu trách phạt. Không đơn giản như con người nghĩ; các vị muốn gì thì Thần bèn giúp các vị làm được sao? Điều kiện là các vị ắt phải có phúc đức tích từ đời trước, rồi dùng phúc đức để đổi! Vì đây là theo Pháp Lý của vũ trụ quyết định. Nhưng mà từ gốc mà giảng lên, lại không phải tích phúc đức là mục đích căn bản. Đời người tại thế gian tích thêm phúc đức, vì để dùng trải con đường cho bản thân mình trở về Trời mới là then chốt nhất, chứ không phải vì để đổi lấy hạnh phúc nhất thời của một đời làm người này!

********************

 

Bản quyền bài viết thuộc thcs-thptlongphu. Mọi hành vi sao chép đều là gian lận!
Nguồn chia sẻ: https://thcs-thptlongphu.edu.vn
https://thcs-thptlongphu.edu.vn/vi-sao-co-nhan-loai-tai-sao-nhan-loai-lai-ton-tai/

Đăng bởi: Thcs-thptlongphu.edu.vn

Chuyên mục: Tổng hợp